Có mấy chỗ mình đi hoài mà vẫn không thấy cũ. Với nhiều người Việt ở Orange County, Phước Lộc Thọ là một chỗ như vậy. Không phải lúc nào cũng hoàn hảo nha. Parking có khi làm mình muốn quay xe. Trời nóng thì đi một vòng là đổ mồ hôi. Line đồ ăn có lúc dài. Nhưng tới cuối tuần, nhất là mùa hè có night market, tự nhiên chỗ này vẫn kéo người ta ra khỏi nhà.
Không phải chỉ để ăn. Mà để đi một vòng cho có không khí. Gặp người quen. Dắt ba má đi đổi gió. Cho tụi nhỏ ăn xiên nướng, uống nước mía. Hẹn bạn bè “ra đó rồi tính”. Có khi chẳng mua gì nhiều, chỉ đứng nghe nhạc, coi người qua lại, rồi thấy mình vẫn còn một góc Little Saigon rất riêng giữa đất Mỹ.

Bài này không phải kiểu “top món phải ăn” nghe rất máy. Coi như một người ở đây rủ bạn đi chơi cuối tuần, nói thiệt mấy điểm nên biết trước để đỡ quạu, đỡ tốn thời gian, mà ăn uống cũng đã hơn.
Đi Phước Lộc Thọ cuối tuần, cái vui nằm ở chỗ nào?
Nếu chỉ tính đồ ăn thôi thì Little Saigon thiếu gì chỗ ngon. Muốn phở có phở. Muốn bún bò Huế có bún bò Huế. Muốn cơm tấm, bánh mì, chè, cà phê, lẩu, ốc, bánh cuốn — chạy vài phút là có. Nhưng Phước Lộc Thọ cuối tuần có cái khác: nó gom nhiều thứ vô một chỗ.
Có mấy cô chú đi bộ chậm chậm coi gian hàng. Có mấy gia đình dắt con nhỏ, tay cầm đồ ăn, mắt canh chỗ ngồi. Có nhóm bạn trẻ đi ngang là giơ điện thoại quay clip. Có người tới vì nhớ không khí Việt Nam, có người tới vì muốn dẫn bạn Mỹ coi Little Saigon là sao. Có người đơn giản là thèm đồ nướng.
Nói thiệt, nếu bạn đi với tâm thế “tôi cần mọi thứ phải gọn, nhanh, đẹp, sạch bóng như mall mới” thì dễ bực. Nhưng nếu đi kiểu thong thả, coi như một buổi dạo chơi có đồ ăn, bạn sẽ thấy nó dễ thương hơn nhiều.
Keyword tự nhiên ở đây là: Little Saigon cuối tuần, Phước Lộc Thọ night market, ăn gì ở Little Saigon, đi chơi cuối tuần Orange County. Nhưng mình không nhét keyword vô cho đầy. Mình nói vậy vì thật sự đó là điều nhiều người đang search.
Nên đi giờ nào cho đỡ mệt?
Nếu có night market, mình thích đi lúc chiều chưa tối hẳn. Tầm đó ánh sáng còn đẹp, đi chụp hình cũng dễ, mà chưa quá đông tới mức mỗi bước phải né người. Đi sớm còn có lợi là bạn coi được món nào đang chuẩn bị, món nào line chưa dài, món nào nhìn thơm thiệt chứ không phải chỉ viral.
Còn nếu bạn đi trễ, sau 7 giờ tối chẳng hạn, không khí vui hơn nhưng parking mệt hơn. Mấy gia đình ăn xong chưa về, người mới lại kéo vô, xe chạy vòng vòng, ai cũng hơi nôn. Lúc đó phải bình tĩnh. Đừng để chuyện gửi xe làm hư buổi đi chơi.
Mẹo nhỏ:
- Đi chung xe nếu được, đừng mỗi người một xe.
- Mang giày dễ đi, đừng mang đôi đẹp mà đau chân.
- Có con nhỏ thì đem stroller gọn, đừng đem loại quá cồng kềnh.
- Có người lớn tuổi thì tới sớm, chọn chỗ ngồi trước rồi hãy mua đồ ăn.
- Đừng đói lả mới tới. Đói quá là dễ cáu.
Cái câu “đừng đói lả mới tới” nghe mắc cười nhưng đúng lắm. Đi chợ đêm mà bụng quá đói, thấy line dài là quạu liền. Ăn nhẹ trước một chút cũng được, tới đó mình ăn từ từ.
Ăn gì trước cho khôn?
Đừng vừa tới là thấy món nào cũng mua. Đây là lỗi rất thường gặp. Mua một đống xong lát sau thấy món khác ngon hơn thì tiếc, bụng thì no, tay thì xách lỉnh kỉnh.
Mình hay đi một vòng trước. Nhìn line, nhìn khói, nhìn giá, nhìn người ta bưng món ra. Có món chụp hình đẹp nhưng ăn không tới đâu. Có món nhìn bình thường mà thơm quá chịu không nổi. Cứ cho mình 10 phút quan sát trước khi xuống tiền.

Mấy món dễ share nên ưu tiên trước: xiên nướng, bánh khọt, bánh tráng, chả, gỏi, đồ chiên nhỏ, nước uống. Đi nhóm mà mỗi người mua một món rồi chia nhau sẽ vui hơn là ai cũng mua một phần lớn riêng. Vừa ăn được nhiều thứ, vừa đỡ phí.
Nếu thấy món nướng khói lên thơm quá, coi thử họ nướng mới hay đã để sẵn lâu. Đồ nướng ngon nhất là còn nóng, còn hơi cháy cạnh, chấm vô nước sốt là ăn liền. Đừng ngại đứng chờ thêm chút nếu món đó đáng chờ.
Chè, cà phê, nước mía: để dành chỗ nha
Một buổi đi Phước Lộc Thọ mà không uống gì thì hơi thiếu. Có người thích nước mía vì dễ uống, mát, đi bộ nóng làm một ly là tỉnh. Có người thèm cà phê sữa đá kiểu Việt, mạnh tay, ngọt vừa đủ, uống xong tự nhiên muốn đi thêm vòng nữa. Có người thì nhắm chè từ đầu.

Chè ở Little Saigon có cái vui là nhiều texture. Đậu, thạch, dừa, sương sa, trái cây, nước cốt. Người chưa quen có thể thấy hơi nhiều thứ trong một ly, nhưng ăn vài muỗng là hiểu tại sao nhiều người mê. Nó không chỉ ngọt. Nó mát, béo, dai, mềm, giòn, mỗi muỗng hơi khác nhau.
Mẹo thiệt lòng: nếu bạn đã ăn đồ chiên hoặc đồ nướng nhiều, chọn món uống hoặc chè nào mát mát, đừng chọn cái quá béo nữa. Không phải vì sợ mập, mà vì bụng mình còn phải sống tiếp tới tối.
Đi với gia đình thì tính khác đi với bạn bè
Đi với bạn bè thì dễ. Thấy gì vui thì quẹo. Mệt thì ngồi lề một chút. Ăn món này không ngon thì cười rồi mua món khác. Nhưng đi với gia đình, nhất là có người lớn tuổi hoặc con nít, phải tính trước một chút.
Đi với ba má: kiếm chỗ ngồi trước. Đừng để ông bà đứng chờ lâu ngoài nóng. Hỏi trước ba má muốn ăn gì, có cần món mềm, ít cay, ít dầu không. Nhiều khi mình ham món viral, còn ba má chỉ muốn ly nước mía với cái bánh quen quen là vui rồi.
Đi với con nhỏ: đem khăn giấy, nước, áo khoác nhẹ nếu tối lạnh, và chuẩn bị tinh thần là tụi nhỏ sẽ đòi món nhìn màu mè nhất. Nếu có line dài quá, chia người: một người đứng line, một người dẫn bé đi vòng vòng.
Đi với nhóm đông: hẹn điểm gặp rõ. Chợ đêm đông, mỗi người tản ra một hướng là lát sau gọi điện “đang đứng đâu?” hoài. Chọn một chỗ dễ nhận ra để quay lại.

Đi gia đình không nhất thiết phải ăn nhiều. Có khi vui nhất là mua vài món chia nhau, chụp vài tấm hình, cho người lớn đi một vòng coi không khí, rồi về trước khi ai cũng mệt.
Đi date nhẹ được không?
Được chứ. Nhưng phải hiểu đây không phải kiểu date yên tĩnh, đèn mờ, nói chuyện sâu sắc ba tiếng. Đây là kiểu date coi người kia có chịu đi bộ, chịu share đồ ăn, chịu cười khi parking khó không.
Thật ra cũng hay. Đi Phước Lộc Thọ hoặc night market, bạn nhìn được người ta khá rõ. Người đó có kiên nhẫn không? Có biết hỏi bạn muốn ăn gì không? Có càm ràm nguyên buổi vì đông không? Có chịu thử món mới không? Mấy chuyện nhỏ vậy mà nói nhiều lắm.
Nếu đi date, đừng lên lịch quá chặt. Cứ nói: “Mình đi một vòng, thấy gì ngon thì ăn.” Vậy tự nhiên hơn. Ăn xong nếu còn muốn nói chuyện, kiếm quán cà phê gần đó hoặc chạy qua chỗ khác ở Westminster/Garden Grove ngồi tiếp.
Mấy lỗi dễ làm mất vui
Lỗi đầu tiên: đi quá trễ rồi than đông. Cuối tuần mà, đông là đúng rồi. Nếu bạn ghét đông, đi sớm hoặc chọn ngày nhẹ hơn.
Lỗi thứ hai: mua món chỉ vì thấy nhiều người quay clip. Viral chưa chắc hợp miệng mình. Có món nhìn đẹp nhưng ăn bình thường. Có món không ai quay mà ngon thiệt.
Lỗi thứ ba: không đem cash. Bây giờ nhiều chỗ nhận thẻ hoặc app, nhưng cash vẫn tiện. Nhất là mua món nhỏ, chia tiền với bạn bè, hoặc gặp vendor thích cash hơn.
Lỗi thứ tư: không coi restroom/chỗ ngồi nếu đi với người lớn tuổi hoặc trẻ nhỏ. Mình trẻ thì sao cũng được, nhưng đi family phải nghĩ khác.
Lỗi thứ năm: ăn một món quá no ngay từ đầu. Chợ đêm vui ở chỗ ăn lai rai. Vừa tới làm một phần bự quá là coi như xong phim.
Nếu không muốn chen đông thì đi đâu quanh đó?
Không phải ai cũng hợp night market. Có bữa mình chỉ muốn ăn ngon rồi về, không muốn chen. Vậy thì Little Saigon vẫn còn nhiều plan B.
Bạn có thể dùng FindALoco Directory để coi nhà hàng, quán cà phê, dịch vụ quanh Westminster và Garden Grove. Nếu muốn đọc thêm kiểu food crawl bằng tiếng Anh, có bài Westminster’s Little Saigon Food Crawl ở đây: bản food crawl Westminster.
Plan B đơn giản:
- Ăn phở hoặc bún bò Huế trước, rồi ghé Phước Lộc Thọ đi vòng nhẹ.
- Mua bánh mì/chè đem về nhà ăn cho khỏe.
- Hẹn bạn ở quán cà phê gần đó thay vì chen trong crowd.
- Đi weekday nếu chỉ muốn chụp hình, mua đồ, ăn nhẹ.
Không cần ép mình phải đi đúng trend. Trend vui thì theo, mệt thì né. Little Saigon đâu có thiếu chỗ ăn.
Một lịch trình dễ thở từ chiều tới tối
Nếu bạn chưa biết đi sao, thử lịch này:
Khoảng 5 giờ chiều, tới Westminster. Đừng tới sát giờ đông nhất. Gửi xe xong đi một vòng trước, chưa mua gì vội. Coi món nào line dài, món nào thơm, món nào giá hợp lý.
5:30-6:00, mua món mặn dễ share: đồ nướng, bánh khọt, món chiên nhỏ, hoặc món nào đang làm nóng tại chỗ. Đừng mua nhiều quá. Cứ coi như khai vị.
6:30, kiếm nước uống. Nước mía, trà, cà phê, gì cũng được, miễn giúp bạn tỉnh và mát. Nếu đi nhóm, đây là lúc chia ra mua đồ cho nhanh.
7:00, ăn món thứ hai hoặc dessert. Nếu có chè, mua một ly share thử. Nếu ngon hãy mua thêm. Đừng để mắt lớn hơn bụng.
7:30-8:00, đi vòng coi gian hàng, chụp hình, nghe nhạc nếu có. Nếu bắt đầu thấy mệt, về lúc còn vui. Đừng ráng tới lúc ai cũng cáu.
Nghe đơn giản vậy thôi, nhưng đi chơi cuối tuần nhiều khi chỉ cần vậy là đủ. Không cần lịch trình cầu kỳ. Cần đồ ăn ổn, người đi chung dễ chịu, và mình đừng tự làm khó mình.
Vậy có đáng đi không?
Có, nếu bạn đi đúng tâm thế.
Đừng mong mọi thứ trơn tru như resort. Đây là Little Saigon cuối tuần: hơi đông, hơi ồn, hơi khó parking, nhưng có cái vui rất đời. Có mùi đồ nướng. Có tiếng Việt khắp nơi. Có người lớn tuổi đi chậm chậm. Có tụi nhỏ cầm ly nước chạy theo ba má. Có nhóm bạn đứng phân vân không biết ăn gì tiếp. Có mấy món nhìn bình thường mà ăn xong nhớ hoài.
Nếu bạn ở Orange County mà lâu rồi chưa ghé, thử đi lại một bữa. Nếu bạn mới tới Mỹ hoặc mới qua vùng này, Phước Lộc Thọ là một chỗ dễ bắt đầu để cảm nhận cộng đồng Việt ở đây. Còn nếu bạn chỉ đang search ăn gì ở Little Saigon cuối tuần, thì câu trả lời thiệt lòng là: đi sớm, ăn từ từ, share nhiều món, đem cash, và để bụng cho chè.
Vậy thôi. Đi chơi mà. Vui là chính, no là phụ — nhưng ở Little Saigon thì thường là được cả hai.
