Mấy bữa nay ngồi cà phê khu Bolsa, nghe mấy đứa em mới từ Việt Nam qua than thở chuyện đi tìm chỗ ở mà tui cười ra nước mắt. Nhớ lại mười mấy năm về trước, hồi mình mới chân ướt chân ráo đạp đất Mỹ, tiền đâu mà mướn nguyên căn apartment ngàn rưỡi hai ngàn đô. Giải pháp duy nhất và rẻ nhất hồi đó là đi "share phòng" – tức là mướn một căn phòng nhỏ xíu trong một căn nhà bự của người Việt đã định cư lâu năm.
Đi share phòng giống như một "khoá tu" rèn luyện sự nhẫn nhịn vậy đó mọi người. Ở chung đụng với ba bốn người xa lạ, mỗi người một tính, lại còn phải tuân thủ mấy cái "luật gia đình" của chủ nhà đặt ra. Có những chuyện giờ kể lại thì thấy hài, nhưng lúc đó tức muốn trào máu họng.

Mở màn là Kỳ án cái tủ lạnh. Thường thì một nhà share phòng cỡ 4-5 mạng sẽ xài chung một cái tủ lạnh chà bá trong bếp. Ngày đầu tiên dọn vô, bà chủ nhà sẽ nhẹ nhàng chỉ cho bạn một cái ngăn bé tí tẹo cỡ bằng hai gang tay: "Đó, ngăn của em đó nha". Vậy là mỗi lần đi chợ Costco hay Walmart, mua nguyên lốc sữa hay khay thịt bự về là y như rằng đứng toát mồ hôi hột không biết nhét vô đâu. Bữa nào lỡ tay lấn sang "địa bàn" của người khác một chút là sáng hôm sau y như rằng có tờ giấy note màu vàng dán chình ình trên cửa tủ lạnh nhắc nhở. Chưa kể cái vụ đồ ăn mua để đó bỗng dưng... bốc hơi không dấu vết. Một chai nước tương vơi đi một nửa, mấy trái trứng gà không cánh mà bay. Ở chung mà, đành tặc lưỡi cho qua chứ biết kêu ai bây giờ.

Tiếp theo là cái vụ "Light cooking" (Nấu ăn nhẹ). Lên báo rao vặt tìm phòng, mười cái quảng cáo thì hết chín cái thòng thêm câu: "Ưu tiên độc thân, đi làm cả ngày, light cooking". Hồi mới qua tui ngây thơ lắm, tưởng light cooking là nấu ăn đừng làm cháy khét nhà là được. Ai dè vô ở rồi mới biết, định nghĩa light cooking của mấy cô chủ nhà gắt gao hơn quy chuẩn vệ sinh an toàn thực phẩm của Mỹ nữa. Nghĩa là bạn chỉ được phép luộc rau, chiên trứng, hâm đồ microwave. Bữa nào cuối tuần trời mưa lạnh lạnh, thèm nồi cá kho tộ hay thịt kho tiêu, vừa phi hành tỏi lên cho thơm là bà chủ chạy từ trên lầu xuống nhăn nhó: "Trời ơi em nấu gì hôi rình cái nhà vậy, ám hết mùi vô sô-pha của chị rồi". Kết quả là thèm quá thì xách cái bếp gas mini ra tít ngoài ban công hay sân sau ngồi xổm nấu lén lút như đang làm chuyện mờ ám.
Rồi tới cái màn Giặt đồ. Đa số nhà mướn phòng thì máy giặt máy sấy sẽ để tuốt ngoài garage. Có nhà chủ bao luôn tiền giặt, có nhà thì bắt xài máy giặt "bỏ coin" (bỏ đồng 25 cent vô mới chạy). Đã vậy còn bị giới hạn: "Một tuần em chỉ được giặt đồ đúng một lần vào ngày thứ Bảy nha". Khổ nỗi thứ Bảy ai cũng giành giặt đồ. Canh me mòn mỏi mới tới lượt mình. Bỏ đồ vô máy xong, đi lên phòng coi chưa hết nửa tập phim, chạy xuống đã thấy nguyên mớ quần áo ướt nhẹp của mình bị ai đó lôi ra quăng nằm chỏng chơ trên nóc máy giặt để họ xài ké. Cục tức nó nghẹn ngay cổ mà không nuốt trôi được.

Nói đi cũng phải nói lại, chủ nhà họ cũng có cái khổ của họ. Điện nước ở Mỹ, nhất là bên Cali, dạo này bill lên mắc mỏ quá trời. Gặp trúng mấy người mướn phòng xài hao, tắm nước nóng cả tiếng đồng hồ, hay bật sưởi bật máy lạnh thả ga rồi đi làm quên tắt, thì tới cuối tháng chủ nhà nhìn tờ bill chỉ biết khóc thét. Cho nên họ mới phải đẻ ra đủ thứ luật lệ để gò ép người ở thuê.
Dù cho có mâu thuẫn lặt vặt rầy rà, nhưng phải công nhận đi share phòng là một phần ký ức không thể thiếu của dân nhập cư tụi mình. Nó dạy cho mình cách nhẫn nhịn, cách thích nghi với cuộc sống xa xứ, và tiết kiệm từng đồng bạc lẻ trong những năm tháng cày cuốc vất vả nhất. Để rồi chục năm sau, khi tự đứng tên mua được cái nhà riêng đầu tiên cho mình, nhìn lại quãng thời gian ở chung đó, mới thấy trân trọng cái không gian tự do hiện tại biết chừng nào.
Anh chị em nào có kỷ niệm vui buồn hồi đi share phòng thì vô FindALoco Directory tìm mấy hội nhóm đồng hương mà chia sẻ nha. Đọc thêm mấy chuyện đời sống bà con mình ở Mỹ tại Guides tiếng Việt nữa nè. Chúc mọi người luôn chân cứng đá mềm trên đất khách!
